Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Ai cũng phải chuyển mình

Người Buôn Gió



Rút cục thì Nguyễn Phú Trọng, TBT ĐCSVN phải dẫn phái đoàn quan chức CS sang Hoa Kỳ để ký nhiều điều khoản hợp tác. Chẳng ai lạ gì sự tô vẽ của CSVN. Ngay cả những trận đánh thua tan tác, chết sạch sành sanh cũng được tô vẽ thành thắng lợi. Như thắng lợi mang tính chất chính trị, thắng lợi vì thăm dò được khả năng quân địch, thắng lợi có ý nghĩa đột phá....

Lặn lội bầu đoàn kéo đến nhà người ta cách nửa vòng trái đất, nhất là nhà của kẻ mình trước nay tuyên bố thù hận không đội trời chung. 

Chỉ từng ấy cũng đủ để hiểu là cái vị thế đang ra sao. Không phải nói nhiều. Hãy cứ để cho bộ phận tuyên truyền của CSVN tìm cách xuyên tạc sự thật để giữ thể diện,  rằng Hoa Kỳ phải chấp nhận đàm phán, chấp nhận cộng sản, phải công nhận Việt Nam tiến bộ, dân chủ gấp ngàn lần tư bản....Sự thật thì ai cũng thấy rồi. Chẳng đôi co bóc mẽ những kẻ đã vào đường cùng làm gì.

Người hiểu biết cư xử, khi cho ăn mày tiền, không bao giờ họ đứng xa ném đồng xu vào cốc gã ăn mày. Họ lại gần, cúi xuống thả đồng xu nhẹ nhàng vào trong cốc.

 Đã là  Minh Quân ý chí muốn thâu phục thiên hạ,  không bao giờ hạ nhục hàng tướng địch đến dưới trướng mình, họ ân cần đối đãi tử tế như người bạn thân xa cách lâu ngày giờ quay lại cố hương.

Từ ngoài hè phố đến cung điện người ta đều cư xử như vậy.

Đến hơn nửa thế kỷ nay  tư tưởng thù hằn, chống đối, nghị kỵ, không đội trời chung với Hoa Kỳ luôn ngự trị trong tim óc người CSVN. Thậm chí tư tưởng hận thù ấy còn được tuyên truyền cho thiếu nhi, học sinh lòng căm thù đế quốc Mỹ. Còn được dựng thành đài tưởng niệm bia căm thù trên khắp quê hương. Được khuyến khích sáng tác những tác phẩm văn học, nghệ thuật khích động lòng căm thù đó.

Càng như vậy, mới thấy sự chuyển mình của CSVN khi TBT Nguyễn Phú Trọng, kẻ thù Mỹ một cách cực đoan, lại dẫn phái đoàn quan chức cấp cao đến tận Hoa Kỳ để xin xỏ, nhờ vả là sự chuyển mình, thay đổi đáng ghi nhận.

Người thấy  CSVN như thế, họ nói thế này. 

Chẳng qua CSVN sắp chết, bám víu, cầu cạnh tìm lối thoát, hết tiền, đói khát, van lạy tứ phương, bất chấp danh dự....

Với tôi, tôi cho rằng CSVN lần này can đảm. Cái can đảm là dám vượt qua những định kiến cố hữu, bắt tay với kẻ cựụ thù mà mình vẫn rêu rao , chỉ trích bao lâu nay..

 Nếu nhìn công tâm,  chắc bên trong nội bộ những người CSVN, họ cũng phải trăn trở, vật vã, cân nhắc...thậm chí là thanh trừng những ý kiến cản trở,  để đi đến quyết định hợp tác với Hoa Kỳ. Một quyết định quan trọng và lớn lao như thế, chỉ riêng sự túng bẫn thôi thúc là chưa đủ. Phải có thêm sự can đảm vượt qua chính tư tưởng, định kiến của bản thân mình. Lúc Hàn Tín luồn trôn anh hàng thịt, đó cũng là sự can đảm để vượt qua chính mình. Không phải bất cứ hành động cầu xin nào cũng là hèn nhát,  không phải lúc nào sự hạ mình cũng do nhu cầu sinh tồn thôi thúc.

CSVN đã chuyển mình, tự thay đổi để thích ứng với thời cuộc mới. Chắc chắn CSVN phải nhận ra sự thay đổi, chuyển mình ấy mang lại cho họ lợi ích hơn việc không thay đổi. Và vì thế họ thay đổi, chuyển mình.

Ngay sau ngày người cộng sản bảo thủ số một Nguyễn Phú Trọng bắt tay thân thiện, cởi mở với tổng thống Obama trong phòng Bầu Dục. Hãng truyền thông quốc tế BBC phỏng vấn một cựu chiến binh VNCH có tên là Ngô Kỷ. Những ai ở Cali đều biết Ngô Kỷ là người chống Cộng không đội trời chung. Ông ta chống CSVN y như những người CSVN chống Hoa Kỳ. Nếu CSVN từng coi bất kỳ ai dính dáng đến Hoa Kỳ đều là tay sai của thế lực thù địch, thì Ngô Kỷ cũng coi bất kỳ ai kể cả đồng đội của ông ta là tay sai cộng sản nếu như không chống CSVN theo ý ông ta.

Ở một nét chống đến cùng, chống sắt máu, không đội trời chung. Ông Ngô Kỷ và ông Nguyễn Phú Trọng không khác gì nhau.

Thế nhưng ông Nguyễn Phú Trọng thay đổi, còn Ngô Kỷ thì vẫn thế.

Sở dĩ BBC chọn Ngô Kỷ phỏng vấn, là bởi Ngô Kỷ đại diện tiêu biểu cho tinh thần chống CSVN đến mức một mất, một còn. Không thể đứng song song cùng tồn tại. Hãy cứ dạo trên các trang mạng xã hội, diễn đàn, các tờ báo, các hội nghị để thấy tinh thần ấy không hề nhỏ một chút nào.

Có thể cái khác nhau là tinh thần ông Ngô Kỷ xuất phát từ chánh nghĩa quốc gia, là lá cờ vàng 3 sọc đỏ có từ thời vua Thành Thái, là vì một nước VNCH nhân bản, văn minh, tiến bộ, là ý chí của hàng triệu người Việt hải ngoại. 

Nhưng thế cuộc đang diễn ra thế nào mới là điều đáng nói. Cái tinh thần mà ông Ngô Kỷ đại diện ấy, làm thế nào để chuyển biến nó thành hiệu quả là tiêu diệt được đảng CSVN, thành lập lại chế độ VNCH.? Vận động quyên góp tiền bạc, lập quân đội như Hoàng Cơ Minh, Mai Văn Hạnh, Lê Quốc Tuý tiến về giải phóng quê hương.? Hay tuyên truyền vận động toàn dân đứng lên tổng khởi nghĩa lật đổ chế độ CSVN và phục dựng lại chế độ VNCH.? Hoặc là nhờ các cường quốc tạo áp lực cô lập, cấm vận, phong toả khiến CSVN tan rã, tự sụp đổ để chế độ mới lên.?

Chẳng biện pháp nào là hữu dụng cả, nó chỉ trên lý thuyết mà thôi. Chừng nào những người chống CSVN mà còn tư duy phải một mất một còn ngay với CSVN như đánh xóc đĩa, mở ra là phải có chẵn, có lẽ, có được, có thua ngay. Chừng đó những hoạt động nỗ lực của các bạn sẽ là gáo nước đổ vào xe cát. Lý thuyết là một gáo nước sẽ làm thấm đống cát, ngàn gáo nước sẽ làm trôi đống cát. Nhưng để có ngàn gáo nước là vấn đề của thời gian, mà bạn không biết bao giờ mới có đủ ngàn gáo nước.

Hoa Kỳ tiếp đảng trưởng CSVN Ngyễn Phú Trọng. Có nghĩa Hoa Kỳ công nhận ĐCSVN.?

Đúng là vậy, nhưng chưa đủ. Công nhận ĐCSVN có nghĩa Hoa Kỳ sẽ còn công nhận hàng chục đảng phái khác ở Việt Nam. Nếu Hoa Kỳ muốn Việt Nam đa đảng, không có lý do gì Hoa Kỳ chiều lòng các đảng phái Việt Nam khác để tiêu diệt và xoá sổ Đảng CSVN. Các nước Pháp, Đức...đảng cộng sản vẫn được phép hoạt động như bất kỳ đảng phái nào. ĐCSVN vẫn hoạt động và các đảng khác cũng sẽ phải được hoạt động.

Và trong một quan điểm rõ ràng tiến bộ chung của toàn cầu như thế. Không có lý do gì mà Hoa Kỳ lại ủng hộ đảng này tiêu diệt, xoá sổ đảng khác. Các đảng phái phải phải học cách cạnh tranh lành mạnh để giành quyền lực chính trường.

Có lẽ đến lúc các đảng phái có tinh thần chống CSVN không đội trời chung, phải thay đổi quan điểm của mình. Thay đổi không phải là hèn nhát, không phải là từ bỏ bản thân mình, là thoả hiệp mắc mưu CSVN. Thay đổi là để phù hợp với một cuộc chiến mới, một tình hình thực tiễn đang diễn ra.

Điều cần thiết bây giờ là công khai thành lập đảng tại Việt Nam, có cương lĩnh, đường lối, hoạt động ôn hoà, dùng lý lẽ vận động quần chúng ủng hộ đảng mình. Một trong những đòi hỏi đầu tiên là đòi quyền chính danh của các đảng phái, tiếp tới đòi sửa đổi điều 4 hiến pháp...tiếp tới nữa thì đảng nào được nhân dân tin yêu, đảng đó nắm quyền. 

Biết đâu nhân dân vẫn tin ĐCSVN, bầu lá phiếu cho họ nắm quyền giữa muôn trùng đảng khác. Cũng phải vui vẻ chờ lần sau.

Một số bạn sẽ nói, lập đảng phái công khai sẽ bị bắt tù hết ư.?

Yên tâm đi, nếu các bạn bị bắt tù vì lập đảng phái ôn hoà. Đó sẽ là khúc xương ném giữa hiệp định toàn diện mà Hoa Kỳ và CSVN đang thực hiện. Nó sẽ làm cản trở, thậm chí là tan vỡ những gì mà Hoa Kỳ và ĐCSVN giao ước. Một khi hiệp định này tan vỡ, CSVN trở về con đường cũng quẫn, lúc đó chả ai biết nó sẽ sụp đổ hay tồn tại kiểu gì. Khi Đảng CSVN đã bước chân đi đến Hoa Kỳ thế này, con đường quay lại chẳng hề dễ chút nào. Họ sẽ phải lựa chọn là để cho các đảng khác hoạt động trong khi họ còn đầy đủ sức để lấn át để nắm quyền hơn là lựa chọn tiêu diệt các đảng khác, rồi cùng dắt tay đi đến thiên đàng CNXH sớm nhất bằng cách thăng thiên.

Nhưng không thể hoạt động với tiêu chí một mất một còn với ĐCSVN. Họ đã không còn thế với Hoa Kỳ, các bạn cũng nên nghĩ lại cho phù hợp thực tại.

Tái bút.

Cũng như thường lệ, đây là bài tào lao, chém gió, thiển cận không đánh giá hết mọi vấn đề, suy diễn,  không có lý luận cơ sở nào đúng đắn. Xin hãy đọc với tính chất giải trí. Bài viết của một  kẻ vô học, cơ hội, chọc ngoáy để câu like. Thoả mãn thói háo danh tầm thường. Hoàn toàn không có giá trị tham khảo.

Người Buôn Gió

(Blog Người Buôn Gió)
http://www.ijavn.org/2015/07/ai-cung-phai-chuyen-minh.html

Báo chí Mỹ, Trung nói về chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng

Thanh Phương (RFI)

media
                                    Nguyễn Phú Trọng gặp Obama, Nhà Trắng, 07/07/2015.
                                                            REUTERS/Jonathan Ernst

New York Times: Mẫu số chung giữa Việt Nam và Mỹ

Trong bài xã luận đăng trong số báo ra ngày 08/07/2015, tờ New York Times nhắc lại rằng, do ông Nguyễn Phú Trọng không có chức vụ gì trong chính phủ Việt Nam, về nghi thức ngoại giao thì không cần phải có cuộc gặp gỡ với tổng thống Obama.

Nhưng mặc dù còn bất đồng sâu sắc về nhân quyền và quyền của người lao động, ông Obama đã phá lệ vì ông Trọng là lãnh đạo cao cấp nhất, là nhân vật thuộc phe bảo thủ và đã từng là một trong những người chống đối mạnh mẽ nhất việc thắt chặt quan hệ với Hoa Kỳ.

Theo New York Times, cuộc gặp gỡ tại Nhà trắng cho thấy quyết tâm của tổng thống Obama xây dựng quan hệ đối tác sâu rộng hơn với các nước châu Á, nhằm làm đối trọng với ảnh hưởng ngày càng tăng của Trung Quốc về kinh tế, chính trị và quân sự, đồng thời bảo đảm an ninh khu vực.

Tờ báo này cho rằng, một lý do khác thúc đẩy hai nước thắt chặt quan hệ, đó là lợi ích chung giữa Washington và Hà Nội. Tổng thống Obama đang cố thúc đẩy việc ký kết hiệp định tự do mậu dịch Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) ngay trong tháng này và Việt Nam là một trong những quốc gia tham gia đàm phán. Một số bất đồng lớn nhất trong việc thương lượng hiệp định này có liên quan đến Việt Nam.

Nhưng theo New York Times, khi thắt chặt quan hệ với Việt Nam, ông Obama gặp sự phản đối từ các tổ chức nhân quyền và một số nghị sĩ Dân chủ. Theo tờ báo này, những chỉ trích đó là đúng, bởi vì mặc dù số tù chính trị ở Việt Nam đã giảm trong những năm gần đây và Hà Nội đã phê chuẩn công ước của Liên hiệp quốc về chống tra tấn vào năm 2013, nhưng hơn 100 người Việt Nam vẫn còn bị giam vì lý do chính trị và đối lập bị đàn áp.

Bài xã luận của tờ New York Times cho rằng tổng thống Obama nên tiếp tục thúc giục Việt Nam mở cửa thể chế chính trị và cho người dân hưởng các quyền tự do rộng rãi hơn, như quyền thành lập các công đoàn độc lập hoặc quyền tự do tham gia công đoàn mà mình chọn. Tờ báo viết :“Phải có những tiến bộ trong các lĩnh vực này trước khi Hoa Kỳ bãi bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam hoặc trước khi tổng thống Obama thông báo chính thức ngày viếng thăm đất nước của ông Nguyễn Phú Trọng”.

Washington Post: Hoa Kỳ nên sử dụng ảnh hưởng đối với Việt Nam

Cũng trong số báo ra ngày hôm qua, tờ Washington Post có bài xã luận tựa đề: “Hoa Kỳ không nên ngần ngại sử dụng ảnh hưởng của mình trong quan hệ với Việt Nam”.

Mở đầu bài xã luận, tờ báo viết: “Chính quyền Cộng sản Việt Nam là một vấn đề, mà trước hết là một vấn đề đối với người dân Việt Nam, mà hiện vẫn còn bị đàn áp chính trị, mặc dù đã có những cải cách kinh tế theo hướng thị trường. Bốn mươi năm sau khi Sài Gòn thất thủ, vẫn chưa có chuyển tiếp dần dần sang nền dân chủ đa đảng, vẫn còn 110 tù chính trị và kiểm duyệt gắt gao tại quốc gia Đông Nam Á này”.

Washington Post viết tiếp: “Chế độ Việt Nam cũng là một vấn đề đối với những người vừa chủ trương rằng chính sách ngoại giao của Mỹ phải đặt nặng vấn đề nhân quyền, vừa muốn thúc đẩy hiệp định tự do mậu dịch Đối tác xuyên Thái Bình Dương, mà trong đó Việt Nam là quốc gia chuyên chế có nhân công rẻ duy nhất".

Nhưng theo tờ báo này, xét về mặt chiến lược, Việt Nam và Hoa Kỳ có lợi ích chung trong việc kềm chế những hành động hung hăng của Trung Quốc ở Đông Á, những hành động này khiến hai nước trở thành đối tác tự nhiên, cho dù trước đây Hoa Kỳ đã chiến đấu để ngăn không cho những người như ông Trọng chiếm toàn bộ đất nước bị chia đôi lúc ấy. Như lịch sử Triều Tiên, Nhật Bản, Đài Loan, Philippines đã cho thấy, dân chủ ở châu Á phát triển nhờ sự yểm trợ và sự ổn định, mà sự hiện diện quân sự của Mỹ mang lại.

Kết thúc bài xã luận, tờ Washingon Post viết: “Chính quyền Obama và những chính quyền kế nhiệm phải dùng quan hệ chặt chẽ hơn với Hà Nội như là một phương tiện đã đến đến mục tiêu quan trọng hơn hết: quyền tự do lớn hơn (cho người Việt Nam), về mặt chính trị lẫn kinh tế. Trong năm qua, Việt Nam đã bớt đàn áp đối lập, trả tự do cho 50 trên tổng số 160 tù nhân lương tâm. Nhưng đó không phải là thay đổi căn bản của chế độ Hà Nội, mà chỉ là một nỗ lực nhằm đối phó với những người chỉ trích việc cho Việt Nam tham gia TPP. Nhưng dầu sao điều này cho thấy là Hà Nội cần chúng ta (có thể hơn là chúng ta cần họ). Cho nên Hoa Kỳ có một ảnh hưởng không nên ngần ngại sử dụng để giúp cho những người Việt Nam dũng cảm không đồng ý với quan điểm chính trị của nhà cầm quyền“.

Hoàn cầu Thời báo : « Việt Nam sẽ thiệt hại nhiều nhất »

Về phần báo chí Trung Quốc, tờ Hoàn cầu Thời báo, phó bản của tờ Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, ngày 08/07, đã có một bài nhận định về chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam.

Mở đầu bài viết, Hoàn cầu Thời báo, một tờ báo mang xu hướng dân tộc chủ nghĩa, cho rằng :"Báo chí phương Tây đã diễn giải quá đáng chuyến viếng thăm của ông ấy từ một viễn cảnh địa chính trị. Họ xem chuyến viếng thăm này như là một đòn ngoại giao phối hợp giữa Việt Nam với Mỹ chống lại Trung Quốc và là một chiến thắng mới của Mỹ trong việc đối phó với Trung Quốc về mặt chiến lược".

Theo Hoàn cầu Thời báo, "một số nhà quan sát Mỹ và một số trí thức muốn gồm cả Việt Nam vào phe của Mỹ chống Trung Quốc. Tuy nhiên, mục tiêu này không chỉ xa vời, mà còn sẽ không bao giờ với đến được".

Tờ báo này nhìn nhận rằng việc Hà Nội phát triển quan hệ với Washington là điều tự nhiên, vì dẫu sao Hoa Kỳ là một trong những thị trường xuất khẩu hàng đầu của Việt Nam. Duy trì quan hệ tốt với Mỹ sẽ phục vụ cho lợi ích quốc gia của Việt Nam. Xu hướng này sẽ được củng cố trong bối cảnh tranh chấp chủ quyền Biển Đông.

Nhưng Hoàn cầu Thời báo nhắc lại : "Trong khi Việt Nam xem Trung Quốc như một mối đe dọa cho an ninh quốc gia của mình, thì Việt Nam cũng được hưởng lực kéo kinh tế từ Trung Quốc và cũng được sự sự hỗ trợ từ thế chế Cộng sản Trung Quốc".

Tờ báo này kết luận bài viết với lời cảnh cáo : "Các mối quan hệ chặt chẽ hơn giữa Việt Nam và Hoa Kỳ một phần nhắm vào Trung Quốc, và như vậy sẽ kéo theo các đòn đánh trả của Trung Quốc. Điều này sẽ tạo ra áp lực lên ba phía, nhưng trong trường hợp đó, Việt Nam có thể là kẻ phải chịu thiệt hại nhiều nhất".

Thanh Phương

(RFI)
http://www.ijavn.org/2015/07/bao-chi-my-trung-noi-ve-chuyen-i-cua.html

Vì sao chứng khoán Trung Quốc càng cứu càng giảm?

Vì sao chứng khoán Trung Quốc càng cứu càng giảm?

Đối với một thị trường đã tăng trưởng quá nóng như TTCK Trung Quốc và đẩy giá cổ phiếu lên quá xa so với giá trị thực như trong thời gian vừa qua, một đợt điều chỉnh mạnh là điều rất dễ dự đoán. Tuy nhiên, có vẻ như các động thái can thiệp của cơ quan quản lý lại khiến thị trường hoảng loạn.

Chắc chắn Trung Quốc không phải là quốc gia đầu tiên trên thế giới cố gắng ngăn chặn đà giảm điểm của thị trường chứng khoán. NHTW của các nước ở châu Âu, Mỹ và Nhật Bản cũng đều đã trải qua tình trạng TTCK sụp đổ và họ đã cố giảm thiểu tổn thất bằng cách mua vào một lượng lớn cổ phiếu, đồng thời hạ lãi suất để vực dậy tâm trạng của nhà đầu tư. Tuy nhiên, giới phân tích cho rằng những gì đang diễn ra trênTTCK Trung Quốc và những biện pháp can thiệp của Chính phủ trong suốt 10 ngày qua chỉ khiến tình hình nghiêm trọng hơn mà thôi.
Đúng là TTCK Trung Quốc đã “lao dốc không phanh” và giảm 30% chỉ trong 1 tháng. Tuy nhiên, mức tăng trưởng so với cùng kỳ năm ngoái vẫn lên tới 80%. Kinh tế Trung Quốc, dù giảm tốc, đã ổn định trở lại trong thời gian gần đây. Trong khi đó, các thị trường đầu tư khác đang diễn biến khá tốt. Thị trường bất động sản của Trung Quốc đã có nhiều dấu hiệu khởi sắc sau thời gian dài “đóng băng”. Các lãi suất trên thị trường tiền tệ đều ở mức thấp và ổn định, chứng tỏ khu vực ngân hàng đang trong trạng thái khá tốt.
Đối với một thị trường đã tăng trưởng quá nóng như TTCK Trung Quốc và đẩy giá cổ phiếu lên quá xa so với giá trị thực như trong thời gian vừa qua, một đợt điều chỉnh mạnh là điều rất dễ dự đoán. Tuy nhiên, có vẻ như các động thái can thiệp của cơ quan quản lý lại khiến thị trường hoảng loạn.
Sẽ là hợp lý nếu như Trung Quốc chỉ dừng lại ở việc cắt giảm lãi suất cơ bản, dù biện pháp này hay được sử dụng để hỗ trợ nền kinh tế khi lạm phát ở mức quá thấp. Tuy nhiên, thay vào đó, Trung Quốc đã hành động mạnh mẽ hơn bao giờ hết để cứu thị trường. Hoạt động bán khống bị hạn chế, các quỹ hưu trí cam kết mua vào cổ phiếu nhiều hơn. Hoạt động IPO tạm ngưng trong nỗ lực hạn chế nguồn cung nhằm nâng giá các cổ phiếu đang niêm yết. Các công ty môi giới cũng dựa vào số tiền mặt từ NHTW để lập quỹ mua cổ phiếu.
Kết quả là, thay vì cứu thị trường khỏi “chết chìm”, một chuỗi các “phao cứu sinh” chỉ khiến thị trường bị chìm sâu hơn. Chỉ số CSI 300 – gồm các công ty niêm yết lớn nhất trên TTCK Trung Quốc – đã giảm gần 10% trong 7 ngày giao dịch sau khi hạ lãi suất. ChiNext – chỉ số gồm các công ty có tốc độ tăng trưởng cao và thường được gọi là “Nasdaq của Trung Quốc” cũng giảm tới 25%.
Trên thị trường xuất hiện rất nhiều học thuyết lý giải tại sao Chính phủ Trung Quốc lại can thiệp vào thị trường sâu đến vậy. Một số cho rằng đây là dấu hiệu cho thấy các lãnh đạo đang nhìn thấy nguy cơ nền kinh tế sụp đổ và đang cố gắng ngăn “vết thương” lây lan và cuối cùng gây nên bất ổn xã hội. Câu chuyện này nghe có vẻ thú vị, nhưng khó có thể xảy ra.
Điểm thiếu logic nhất trong giả thuyết này là thị trường chứng khoán Trung Quốc cho tới nay vẫn chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong nền kinh tế. Giá trị vốn hóa thị trường có điều chỉnh tỷ lệ tự do chuyển nhượng (free float) – chỉ số thể hiện khối lượng có thể giao dịch – chỉ bằng khoảng 30% GDP, so với mức hơn 100% của hầu hết các nền kinh tế phát triển.
Chưa đến 15% tài sản tài chính của các hộ gia đình Trung Quốc được đầu tư vào thị trường chứng khoán. Điều này có nghĩa là cổ phiếu tăng giá tác động rất ít đến thúc đẩy tiêu dùng và cổ phiếu giảm giá cũng không có nhiều tác động tiêu cực.
Nhiều cổ phiếu được mua từ tiền đi vay nợ, và đây cũng chính là lý do giải thích tại sao hàng loạt biện pháp tung ra không thể chặn đà giảm. Đồng thời, các khoản vay chơi chứng khoán cũng không phải là một rủi ro hệ thống vì chúng chỉ chiếm khoảng 1,5% tổng tài sản của hệ thống ngân hàng.
Tuy nhiên, đà giảm giá chóng mặt của các cổ phiếu Trung Quốc không phải là vô hại. Nỗi lo ngại lớn nhất là tâm trạng hoảng loạn của thị trường có thể ảnh hưởng đến quá trình cải cách kinh tế ở Trung Quốc mà nổi bật là quyết tâm để các yếu tố thị trường đóng vai trò quan trọng hơn thay vì những chính sách can thiệp của Chính phủ.
Thu Hương
Theo Trí thức trẻ/Economist
http://www.ijavn.org/2015/07/vi-sao-chung-khoan-trung-quoc-cang-cuu.html

Thị trường chứng khoán có thể quyết định số phận của Đảng Cộng sản Trung Quốc

Một trận chiến sống còn đối với di sản và tính chính danh của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) có thể xảy ra trên thị trường chứng khoán nước này, khi chính quyền cố gắng nâng đỡ cho điểm sáng cuối cùng của nền kinh tế Trung Quốc.


Một nhà đầu tư quan sát thị trường chứng khoán vào ngày 7/7/2015 tại tỉnh An Huy, Trung Quốc (Ảnh: ChinaFotoPress/ Getty Images)
Một nhà đầu tư quan sát thị trường chứng khoán vào ngày 7/7/2015 tại tỉnh An Huy, Trung Quốc (Ảnh: ChinaFotoPress/ Getty Images)

Sau một đợt phục hồi lớn trên thị trường trong 12 tháng qua, hiện Trung Quốc đang lâm vào đợt bán tháo cổ phiếu tồi tệ nhất thế giới trong nhiều năm. Giá cổ phiếu lại lao dốc từ ngày 29/6, dù chính quyền Bắc Kinh đã đưa ra nhiều biện pháp mới nhằm nỗ lực chặn đứng đà sụt giảm.

Chỉ số sàn chứng khoán Shanghai Composite đã giảm 5,8% vào ngày thứ 6, 3/7 và giảm 12,1% trong cả tuần qua. Chỉ số này đã giảm đến 32% so với đỉnh cao gần đây vào ngày 12/6, bốc hơi hơn 2,5 nghìn tỷ USD giá trị vốn hóa. Chỉ số của sàn chứng khoán nhỏ hơn là Shenzhen Composite đã sụt giảm 16,2% trong tuần qua, trong khi đó chỉ số ChiNext của các doanh nghiệp mới khởi nghiệp thì giảm 10,8%. Cả 2 sàn chứng khoán này đã giảm hơn 1/3 giá trị so với đỉnh điểm tháng trước.

Nhìn vào sự sụp đổ của thị trường Trung Quốc, dễ thấy rằng bong bóng bị nổ chỉ còn là vấn đề thời gian. Về cơ bản, điều này là thảm kịch.

Xét đến vai trò kiểm soát thị trường tài chính của nhà nước Trung Quốc, nếu toàn bộ thị trường chứng khoán sụp đổ thì đây là một thất bại thê thảm của ĐCSTQ. Các cơ quan điều hành thị trường và Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc đã nhóm họp vào cuối tuần trước, từ ngày 4/7 nhằm đưa ra các kế hoạch giải cứu thị trường, bao gồm dừng tất cả các đợt IPO và cung cấp nguồn quỹ không giới hạn cho công ty tài chính do nhà nước chi phối, Tổng công ty Tài chính Chứng khoán Trung Quốc.

Bước vào năm 2015, Bắc Kinh đã phải đối mặt với triển vọng tăng trưởng kinh tế tồi tệ nhất trong hơn hai thập kỷ gần đây. Hoạt động sản xuất chậm lại và ngành xây dựng từng bùng nổ lại đang trầm lắng, gây ra tình trạng thất nghiệp của hàng triệu công nhân di cư.

Khuyến khích mua chứng khoán

Chính quyền Trung Quốc coi thị trường chứng khoán tăng trưởng như là chiếc phao cứu sinh. Một thị trường chứng khoán tăng trưởng từ từ, ổn định sẽ thúc đẩy nền kinh tế tiến lên. Giá cổ phiếu hồi phục có thể làm giảm bớt tình trạng tài chính khó khăn của các công ty và cho phép các chính quyền địa phương và ngân hàng đổ đầy lại két bạc của họ. Đồng thời nó cũng làm giàu cho các nhà đầu tư và đánh lạc hướng dư luận khỏi vấn đề thất nghiệp, những yếu tố góp phần củng cố ổn định xã hội.

Trung Quốc tiến hành nới lỏng chính sách tài khóa và tiền tệ. Họ cũng thực hiện điều mà họ từng làm rất giỏi: Bắc Kinh chỉ đạo các kênh truyền thông nhà nước tuyên truyền khuyến khích đầu tư. Năm 2014, Tân Hoa Xã và công cụ phát ngôn của Đảng, Nhân dân Nhật báo (People’s Daily), đã đăng các bài bình luận thường xuyên khuyến khích người dân ở đất nước đông dân nhất thế giới này mua thêm chứng khoán. Trong một bài báo từ ngày 31/8/2014, Tân Hoa Xã viết: “Phát triển kinh tế và xã hội sẽ mang lại niềm tin quý giá và sự ủng hộ mạnh mẽ vào thị trường chứng khoán”.

Và dân chúng Trung Quốc đã làm theo đúng những lời tuyên truyền đó. Tiền chảy vào từ các thị trường bất động sản. Số lượng tài khoản môi giới mới mở trong 4 tháng đầu năm 2015 nhiều hơn cả năm 2012 và 2013 gộp lại. Giá trị giao dịch hàng ngày hay tổng giá trị cổ phiếu mua bán trao tay tại Sàn giao dịch chứng khoán Thượng Hải ngày 28/11/2014 lần đầu tiên trong 4 năm vượt quá 200 tỷ nhân dân tệ (33 tỷ USD). Con số đó được thổi lên đến 1.000 tỷ nhân dân tệ (161 tỷ USD) vào cuối tháng 4/2015.

Từ ngày 1/8/2014 đến 12/6/2015, chỉ số Shanghai Composite đã tăng hơn gấp đôi, đạt mức 136%.

Phần lớn các nhà đầu tư mới ở Trung Quốc là những người tiêu dùng có rất ít kinh nghiệm tài chính. Nhiều người tham gia vào thị trường vì theo mốt, vì bạn bè của họ đều chơi chứng khoán, và bởi vì truyền thông và chính phủ tuyên truyền nhiều. Những người khác, đánh hơi thấy cơ hội kiếm lời, đã dùng đòn bẩy tài chính bằng cách vay tiền từ các công ty môi giới để mua thêm cổ phiếu.

Thị trường chứng khoán tăng nhanh không xuất phát từ những yếu tố nền tảng, và cổ phiếu Trung Quốc bị thổi giá cao nhất trên thế giới. Ngày 24/6, Shanghai Composite có tỷ lệ giá/lợi nhuận (P/E), một chỉ số đo mối quan hệ giữa giá cổ phiếu và lợi nhuận trong quá khứ, ở mức khoảng 20 lần.

Các biện pháp tuyệt vọng

Trong khi thị trường chứng khoán quay đầu tụt dốc hai tuần qua, cũng chính những cơ chế mà chính quyền Trung Quốc dùng để thúc đẩy thị trường trước kia đã thất bại.

Ngày 27/6, Ngân hàng Trung ương Trung Quốc đã cắt giảm các tỷ lệ lãi suất tiêu chuẩn. Sau khi các biện pháp đó không có mấy tác dụng tăng cảm hứng, ngày 1/7, Ủy ban Chứng khoán Trung Quốc (CSRC) đã loại bỏ các hạn chế giao dịch đòn bẩy – đây là các công cụ mà trước họ đã dùng để hạn chế nạn đầu cơ. Sau khi thị trường tiếp tục giảm vào ngày 2/7, các cơ quan điều hành Trung Quốc đã tuyên bố vào thứ 5 tuần trước rằng họ sẽ điều tra và truy tố những người bán khống.

Nhưng một số thay đổi quy định gần đây đã cho thấy ‘mùi tuyệt vọng’.

Các quy định đòn bẩy mới được đưa ra vào thứ 4 tuần trước cho phép các nhà đầu tư sử dụng bất động sản như một hình thức tài sản thế chấp để vay tiền đầu tư. Hệ quả là các nhà đầu thật sự là đang liều lĩnh với cuộc sống của họ bằng cách đặt cược ngôi nhà của họ vào thị trường chứng khoán.

Tuyên bố của cơ quan quản lý vào ngày thứ 5 tuần trước về việc điều tra những người bán khống chủ yếu là một chiêu PR cho chủ nghĩa dân tộc, dường như để đáp lại các tin đồn trên các diễn đàn xã hội về “các thế lực tư bản thù địch nước ngoài” đứng đằng sau việc bán khống để thu lợi (Goldman Sachs và George Soros?). Thực ra, ngoài những nhà đầu tư là tổ chức bán khống để tăng vị thế lâu dài, có rất ít những người bán khống đúng nghĩa ở Trung Quốc, một sự thực được CSRC khẳng định trong một bài viết trên Sina.com ngày 30/6.

“Vòng luẩn quẩn”

Nguyên nhân căn bản của hành động bán tháo là việc bùng nổ thị trường trước đó. Các nhà đầu tư đang sợ hãi – các nhà đầu tư gắn bó với thị trường chứng khoán giờ đây cũng đang bán cổ phần để cứu các danh mục đầu tư của họ. Các nguyên tắc nền tảng của tài chính cho chúng ta biết rằng khi có nhiều người bán hơn người mua trên thị trường, khoảng chênh lệch giá mua và bán sẽ mở rộng và giá rốt cuộc sẽ giảm.

Điều làm trầm trọng thêm tình hình ở Trung Quốc là khoản nợ vay đầu tư 2,2 nghìn tỷ nhân dân tệ (350 tỷ USD). Các tính toán độc lập được Reuters trích dẫn cho biết số nợ thực sự là khoảng 645 tỷ USD bao gồm cả khu vực ngân hàng ngầm. Khoản nợ như vậy là do những người nắm giữ chứng khoán cơ sở thế chấp, và khi giá chứng khoản giảm (qua đó làm giảm giá trị thế chấp), các nhà đầu tư phải bán thậm chí nhiều cổ phiếu hơn để trả lãi vay.

“Cơn hoảng loạn đang lan rộng khi có nhiều nhà đầu tư hơn bị buộc phải thanh khoản do đòn bẩy tài chính. Thị trường càng suy giảm thì các nhà đầu tư càng buộc phải bán ra. Đây là một vòng luẩn quẩn”, ông Zhou Xu, một nhà phân tích của công ty chứng khoán Nam Ninh, nói với Tạp chí Phố Wall (Wall Street Journal ).

Mất kiểm soát

Nhìn vào sự sụp đổ của thị trường Trung Quốc, dễ thấy rằng bong bóng bị nổ chỉ còn là vấn đề thời gian. Về cơ bản, điều này là thảm kịch.

Người dân kì vọng vào Đảng, tổ chức đã định hướng cho họ đầu tư các khoản tiết kiệm vào thị trường chứng khoán. Và giờ đây họ sắp mất tiền, rất nhiều tiền”.

Theo cách truyền thống, người Trung Quốc chăm chỉ làm việc và tiết kiệm phần lớn các khoản thu nhập của mình. Phần lớn trong số hàng triệu những nhà đầu tư mới ở Trung Quốc là các công nhân di cư, những người nghỉ hưu, và những người ít học thức. Họ trông cậy vào ĐCSTQ, người chỉ dẫn họ đổ tiền tiết kiệm vào thị trường chứng khoán.

Và giờ đây họ sắp mất tiền, rất nhiều tiền.

Ngày 4/7, Ủy ban Nhà nước Trung Quốc, Ngân hàng Trung ương và CSRC đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp và quyết định dừng tất cả các đợt phát hành cổ phiếu lần đầu (IPO) mới. Đồng thời, hơn 21 công ty môi giới của nhà nước, bao gồm cả công ty chứng khoán Citic, đã tuyên bố rằng họ sẽ đầu tư 15% tài sản thực của họ, hoặc không ít hơn 120 tỷ nhân dân tệ (19 tỷ USD), để trực tiếp mua chứng khoán.

PBOC ngày 5/7 đã bơm 100 tỷ nhân dân tệ (16 tỷ USD) vào Tổng công ty Tài chính Chứng khoán Trung Quốc, và thông báo hỗ trợ rót tiền không giới hạn, cho việc cấp các khoản vay để đầu tư mua thêm chứng khoán. Điều này về lý thuyết sẽ giảm bớt và tháo gỡ các áp lực bán tháo để trả lãi, nhưng hệ lụy là lại làm cho vấn đề nợ hiện tại thêm tồi tệ.

Có một số lựa chọn cho phương án cuối cùng, và Bắc Kinh nên hy vọng các biện pháp này có tác dụng. Một lá thư ngỏ của 5 giáo sư tài chính đề cập đến cách mà chính quyền Trung Quốc nên giải quyết khủng hoảng thị trường chứng khoán, đăng trên Tân Hoa Xã vào ngày 2/7. Họ gọi các nỗ lực ổn định hóa của chính phủ tuần trước là “không thể giải thích được”. Lá thư cũng cảnh báo rằng bất cứ sụp đổ thị trường chứng khoán nào đều là thảm họa cho tầng lớp trung lưu và “Giấc mơ Trung Quốc” – điều này là không thể xem nhẹ.

Vốn và sự thịnh vượng là một trong những phương thức nắm giữ quyền lực còn sót lại của ĐCSTQ. Một sự sụp đổ của thị trường chứng khoán rất có thể sẽ kéo theo số phận của Đảng này.

Sau cùng, với hơn 90 triệu nhà đầu tư chứng khoán ở Trung Quốc, tính đến ngày 30/6, đất nước này hiện có nhiều “nhà tư bản” hơn số đảng viên của ĐCSTQ.

Fan Yu, Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh
Dương Lương biên dịch
http://www.ijavn.org/2015/07/thi-truong-chung-khoan-co-quyet-inh-so.html

Tỷ phú Soros: Kinh tế Trung Quốc sắp sụp đổ hoàn toàn

Kinh tế Trung Quốc đang chờ đợi một sự sụp đổ hoàn toàn. Đây là ý kiến của nhà đầu cơ tiền tệ nổi tiếng George Soros, được Voice of Russia trích dẫn lại.

Nhà tài chính kiêm đầu cơ tiền tệ nổi tiếng George Soros. Ảnh AP
Tỷ phú này cho rằng mối đe dọa chính đối với nền kinh tế thế giới không phải là sự sụp đổ của ngân sách Mỹ và các vấn đề trong khu vực Châu Âu, mà là cuộc khủng hoảng đang hiện dần ra trong lĩnh vực tài chính ở Trung Quốc. Tuy nhiên, nhiều nhà phân tích không đồng ý với dự đoán này và cho rằng Soros đã quá phóng đại.

Mô hình phát triển đảm bảo cho nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng nhanh chóng đã ngừng hoạt động. 

Tình hình này tương tự như những gì đã xảy ra ở Mỹ vào đêm trước cuộc khủng hoảng năm 2008, theo nhà đầu tư George Soros, được toàn thế giới biết đến với tư cách là “người làm sụp đổ Ngân hàng Anh”. 

Ông Soros cho rằng bong bóng thị trường tín dụng Trung Quốc sắp vỡ và không có cải cách nào có thể cứu vãn được nữa.

Lo ngại của tỷ phú Soros về nền kinh tế Trung Quốc không phải là không có cơ sở. Ông Alexander Orlov, chuyên gia Nga nổi tiếng, giám đốc điều hành của Arbat Capital cho biết: “Nhiều khả năng, ông Soros đã dựa trên thực tế là tổng số nợ của nền kinh tế Trung Quốc đang bắt đầu lên đến quy mô nguy hiểm". 

Vẫn theo chuyên gia Orlov, các khoản nợ này, tập trung chủ yếu trong khu vực doanh nghiệp và đô thị, đã mấp mé ranh giới sống còn của nền kinh tế. 

Nợ doanh nghiệp đã vượt hơn 100 % GDP và nợ đô thị lên đến 17 nghìn tỷ nhân dân tệ. Con số này hiện ít hơn mức lo ngại bi quan nhất 20 nghìn tỷ nhân dân tệ, nhưng nhiều hơn số 10-12 nghìn tỷ của một vài năm trước đây.

Nhưng sự sụp đổ đe dọa Trung Quốc chỉ có thể xảy ra trong tương lai khá xa, và chỉ xảy ra nếu như Trung Quốc không cải thiện lĩnh vực tài chính. Vì vậy, theo ông Alexander Orlov, Soros đã phóng đại quá mức.

“Những khoản nợ đó có thể trở thành vấn đề nghiêm trọng cho nền kinh tế Trung Quốc, nếu như bây giờ họ không có biện pháp giải quyết", ông Orlov nói. 

Tuy nhiên, các nhà chức trách Trung Quốc đã bắt đầu hành động và tổ chức kiểm toán khẩn cấp. Và hiện giờ Trung Quốc đang cố gắng giải quyết vấn đề nợ tồn đọng. 

Đồng thời, nền kinh tế Trung Quốc có đủ nguồn lực và dự trữ vàng đủ lớn. Hiện tại kinh tế có mức tăng trưởng để có thể hy sinh 2-3 % nhằm xóa bỏ sự mất cân bằng này.

Trung Quốc sẽ không cho phép xảy ra khủng hoảng trong lĩnh vực tài chính. 

Trước hết, không giống như các nước nhỏ khác, nợ của Trung Quốc không lớn và vẫn có thể gia tăng. Thứ hai, sự hiện diện của nhà nước trong nền kinh tế với nguồn lực to lớn đang đóng một vai trò đáng kể.

Ngoài ra, trong tháng Giêng, Trung Quốc hủy bỏ lệnh cấm các công ty tư nhân tổ chức IPO để thu hút đầu tư cho sự phát triển của mình và để không còn phải vay tiền ngân hàng. 

Chính quyền Trung Quốc đã thay đổi các quy tắc chính của luật chơi. Các khoản nợ lớn từ các thành phố và các công ty đã nổi lên do chính phủ đòi hỏi bằng mọi giá phải đạt hiệu quả tăng trưởng mong muốn. 

Ông Alexander Potavin,nhà phân tích chính của hãng “RGS- Quản lý tài sản” cho rằng nhiệm vụ chính hiện nay của Trung Quốc là đảm bảo chất lượng tăng trưởng.

“Từ chối tăng trưởng kinh tế nhắm tới mục tiêu sẽ là giải pháp phát triển kinh tế thích hợp nhất mà bây giờ đang tiến hành tại Trung Quốc", ông Potavin nói. 

Tất cả điều này đã thúc đẩy Đảng Cộng sản Trung Quốc công bố chương trình cải cách kinh tế mới toàn quốc hồi tháng 12 năm 2013. Các quan chức địa phương có nhiệm vụ theo dõi chất lượng tăng trưởng kinh tế chứ không phải là định lượng như trước.

Các dữ liệu mới nhất từ Trung Quốc rất đáng khích lệ. 

Năm ngoái, kim ngạch ngoại thương của nước này đã vượt quá 4000 tỷ USD, chỉ thiếu 8% theo mức dự đoán mà chính phủ đặt ra. 

Trong năm tới, GDP Trung Quốc sẽ tăng trưởng chậm hơn một chút, nhưng cấu trúc của nó sẽ tốt hơn, và tốc độ tăng trưởng sẽ vẫn còn đủ cao. 

Nói về dự báo Soros, các nhà phân tích cho rằng nhà đầu tư nổi tiếng đơn giản là mong muốn đưa ra tuyên bố cá cược chống Trung Quốc.

http://www.ijavn.org/2015/07/ty-phu-soros-kinh-te-trung-quoc-sap-sup.html